Đây là câu chuyện có thật chia sẽ từ 2016 của một anh bạn hay như người thầy của Ad quen từ 2017. Một doanh nhân có tầm và có tâm. Giờ đây ( 2018 ) anh ấy đã thành triệu phú $, đi BMW và đang khởi động 1 dự án lớn để đời.
Hy vọng câu chuyện sau sẽ giúp các bạn Star up và bản thân Ad vững tin và cố gắng phấn đấu mang lại giá trị cho xã hội:
 |
| Sự khác nhau về tư duy ảnh hưởng đến thành công. Ảnh minh họa |
Cách đây gần chục năm trước lúc còn ngựa non háu đá B rất thích khoe cái này cái kia. Có cơ hội là khoe ngay, không có cơ hội cũng tạo ra cơ hội để khoe. Mua được chiếc SH Ý tưởng ngon lắm, đi quán là cho ngay cậu bảo vệ 20k rồi dặn kĩ: mày nhớ để xe anh ra chỗ riêng ngoài kia nhé, anh là anh không thích để chung với mấy chiếc xe linh tinh này đâu đấy. Thế mà cậu bảo vệ cũng răm rắp để chiếc xe ra hẳn một mình một cõi. Hồi đó những chuyện như vậy làm B khoái chí lắm, và làm cho những người xung quanh ghét cay ghét đắng. Có đứa bạn còn tuyên bố thẳng thừng với nhóm: hôm nào nhậu có thằng đó (ý nói B) là tao không tới đâu!
Sau này phá sản hết tiền, đến nỗi không có tiền ăn cơm. Phải bán tất tần tật và vay mượn để khởi nghiệp lại. Lúc đó phải mua 1 chiếc xe cực rẻ tiền để đi lại, chỉ mấy triệu đồng. Mọi người tưởng B hết khoe, nhưng không, B vẫn như cũ thôi à. Thậm chí còn sốc hơn!
Vào quán cũ với chiếc xe cùi bắp, cậu bảo vệ thì vẫn là cậu bảo vệ, B thì vẫn là doanh nhân, chỉ có điều là doanh nhân hết tiền thôi mà. B nghĩ nếu không có niềm kiêu hãnh khi mình thảm hại nhất về mặt tài chính thì còn làm ăn được cái gì trong tương lai nữa. B vẫn cho cậu bảo vệ 30k và dặn: mày cứ để xe anh ra chỗ riêng ngoài kia, rồi mày dọn sẵn một chỗ để 2 hoặc tối đa 3 năm sau chỗ đó sẽ là ô tô của tao.
Nó lấy tiền 30k thì nó phải làm, nó vẫn để cái xe cùi bắp ra chỗ riêng nhưng chắc nó nghĩ thằng cha này khùng nặng lắm. B biết tụi nó cứ tụm năm tụm ba rì rầm gì đó sau lưng khi B đang ăn uống với bạn bè. Nhưng B mặc xác chúng nó muốn nói gì thì nói, nói xấu thì cũng là nói, cũng là marketing thương hiệu cá nhân cho B! Đặc biệt là nếu chẳng may vài năm sau B đi ô tô tới thật thì chúng nó lại còn lắm chuyện để nói hơn nữa. B biết đẳng cấp con người không phải ở chỗ anh có bao nhiêu tiền mà là ước mơ, mục tiêu của anh nó to cỡ nào. Và quan trọng hơn hết là anh có nghiêm túc để học hỏi, chấp nhận thất bại, chấp nhận rủi ro để thực hiện hay không. Suy nghĩ, suy tính trong đầu một người thì quan trọng hơn rất nhiều so với túi tiền hiện tại của người đó. Suy nghĩ nhỏ nhen kiểu bảo vệ thì sẽ làm bảo vệ suốt đời, nhưng làm bảo vệ mà có tư duy thì có thể vài năm sau nó sẽ là chủ của một công ty bảo vệ!
Khi khởi nghiệp lại, tái khởi nghiệp nó không có tinh thần hăng hái như ban đầu đâu nhé. Nhưng phải nhóm lửa lên từ tro tàn. B hay nói là lửa không thể được nhóm lên từ tro tàn nhưng đối với B lúc đó nếu không nhóm lửa lên được từ tro tàn thì B sẽ mãi mãi ở dưới đáy, ở cùng với sự thất bại. Với phép màu, lửa cũng được nhóm lên từ tro tàn.
Hoa lan chính là cái duyên của B khi nó giúp B sống sót qua những ngày gian khó. Chính vì vậy mà bây giờ B vẫn giữ cửa hàng hoa lan và vẫn dành thời gian để phát triển nó như một kỉ niệm. Và hơn nữa hoa lan hồ điệp quả không hổ danh là "Nữ hoàng của hoa lan", lâu lâu stress B lại tạt ngang cửa hàng và vẻ đẹp của hoa thực sự có thể làm cho mọi phiền não tan biến. Thưở mới bắt đầu kinh doanh hoa lan, không có nhân viên, B làm từ setup website, SEO, viết bài marketing, đi lấy hàng, cắm hoa, giao hoa luôn, tóm lại là làm tất tần tật chả ngán món nào. Không biết cắm hoa thì đi học lén. Không biết nguồn hàng tốt thì đi theo dõi để tìm cho ra, nắng mưa chấp hết.
Có lẽ nhờ vậy mà trời thương, 3 năm sau vợ bảo anh thích ô tô nào thì kêu sale nó tới em trả tiền!
Tại sao lại kinh doanh xe đạp?
Đặt cọc mua ô tô chưa kịp lấy xe thì B dính bệnh. Ra Bệnh viện Bình dân cấp cứu thì ra bị 1 viên sỏi niệu quản làm thận ứ nước. Bạn nào bị rồi thì sẽ hiểu nó đau như thế nào. Trong cái xui có cái hên, quen một anh bạn làm trưởng khoa bệnh viện nhờ tư vấn thì ảnh bảo mày cứ vào đây anh kêu bác sĩ giỏi mổ 1 phát lấy ra là xong chứ có gì to tát. Nghe bác sĩ nói đơn giản vậy mà B vãi cả hồn vì từ nhỏ chưa hề dao kéo gì trên người. Sợ quá bảo "còn cách nào không anh?" Ảnh bảo cho mày 2 ngày thôi, qua 2 ngày nữa sỏi không ra thì phải mổ ngay. Cầm một bao thuốc Tây về nhà, chị Nuôi lại còn xay ngò gai với nước dừa bắt phải uống, rồi thuốc Nam, thuốc Bắc, Đông Y gì cũng có hết...Qua ngày thứ hai thì tới trưa đau quá định vào viện mổ cho xong, chẳng hiểu sao cầm điện thoại lên Google search: cách giảm đau khi bị sỏi thận thì có một đoạn sau đây:
"Đạp xe đạp có thể giúp đẩy sỏi ra ngoài"
B mang xe đạp ra, chạy từ quận 10 sang quận 7 rồi chạy về. Đau càng đau. Đang nằm quằn quại thì thằng bạn lâu ngày không gặp alo: "Uống bia không mày?". Nhớ bác sĩ có nói cho uống bia thoải mái nên chạy ngay ra quán với nó. Ai ngờ 30 phút sau viên sỏi đã được giải quyết. Từ địa ngục lên thiên đàng luôn!
Trước đó B cũng đã có một xưởng nhỏ sản xuất xe đạp rồi nhưng chưa bao giờ nghĩ mình lại gắn bó với nó và sống chết với nó. Sau khi xe đạp cứu B một bàn thua trông thấy thì tình cảm bắt đầu nảy sinh và B quyết làm cho nên cơm nên cháo với xe đạp. Đó chính là nguyên nhân ra đời của Xe đạp XANH mà bây giờ cũng khá nhiều người biết đến.
Ý B muốn nói gì? Ý B muốn nói là Quốc gia khởi nghiệp không phải cứ hô hào thì sẽ làm được. Nó phải gắn liền với thực tế từ mỗi cá nhân. Mỗi cá nhân phải có tinh thần, lì đòn và học hỏi thực sự để đủ năng lực khởi nghiệp. Nghe câu chuyện thì hay, con chữ thì chẳng miêu tả nổi thực tế đâu.
B không nói về khởi nghiệp theo kiểu của các ông lớn, doanh nghiệp lớn. B đang nói về khởi nghiệp ở mức đầu tiên của cá nhân, ở mức start chứ chưa up. Nhưng ít ra phải bắt đầu cái đã. Đi xe 2 triệu VNĐ nghĩ tới doanh nghiệp 2 triệu USD dù sao cũng tốt hơn thằng bảo vệ đi xe 20 triệu mà bị điều khiển bởi 30k! Sự khác nhau bên trong mỗi con người mới quyết định tương lai của họ chứ không phải bên ngoài.
Anh chỉ là thằng bán xe đạp.
Anh chỉ là thằng bảo vệ.
Chả sao cả, miễn là trong đầu đang nghĩ cái gì!
Tác giả: Doanh nhân Võ Hùng
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét